Ai Đó Lỡ Hẹn Với Mùa Hoa?

Dường như chẳng bao giờ người ta miết mải đi khắp những phố dài để tìm lấy một mùa hoa nở. Bởi lẽ Sài Gòn chưa ngày nào thiếu vắng cánh hoa bay. Hoa nở rồi lại tàn. Một mùa mới lại về trong những vạt nắng giòn tan. Từ những giây phút chông chênh của mùa hoa chưa kịp cũ, ta đã nghe đâu đó cái chộn rộn hân hoan của một ngày mùa sắp về, về đây tiếp nối vòng tuần hoàn bất tận của cuộc sống.

Cũng đôi lần, khi những tháng ngày cũ đã an yên trong xa xăm hồi ức chợt ùa về, nhưng  tôi chỉ có thể thầm nhớ về mùa hoa ấy. Mùa hoa rất khác với những mùa hoa đã đi qua trong cuộc đời. Chẳng rõ khác bởi ánh mắt lứa học trò ngày cuối bên nhau, hay bởi phượng góc sân vốn rộn ràng chợt thu mình im tiếng. Sắc đỏ sôi nổi nồng nàn giờ là màu tạm biệt. Mùa phượng tháng Năm cháy rực một góc trời, màu phượng bi ai của cuộc chia li sẽ trở thành kỉ niệm vang bóng. Có lẽ trong tôi sẽ mãi chẳng thể gọi tên cái cảm giác khi lặng ngước nhìn màu đỏ thắm giữa xanh ngắt trời xa. Cái màu vốn bình yên hôm qua mà nay khiến lòng người chơi vơi đến kì lạ. Trời như thế vẫn xanh, phượng rồi lại về trong tiếng ve ngân những ngày sẽ đến. Nhưng làm sao người ta còn gặp được, lòng mình trong những cuộc chia xa ?

20111

Có ai đó đã từng nói, cuộc đời mỗi người đều có một cuộc chia li cho riêng mình. Cuộc chia li mà mỗi khi nhớ đến, cảm xúc ngày đó chẳng thể phai nhạt, dẫu sóng đời chưa bao giờ ngừng đẩy, dẫu thời gian chưa khi nào ngừng trôi. Làm sao quên được lời hẹn ước của bạn và tôi. Này nhé ngô nghê lời hẹn hò mời nhau ngày cưới. Thật buồn cười nhưng chẳng phải sao một niềm tin cho ngày gặp lại. Ngày mà tất cả lời nói đều chông chênh giữa hai bờ xưa cũ sớm mai. Ta hồ hởi ngước trông về năm tháng đời còn rộng dài. Vậy mà lòng vẫn chẳng thể ngừng thương ngừng nhớ, về quá vãng đã qua, vì lẽ tình cảm ấy dư âm đây còn quá đỗi đậm đà.

Trong một khoảnh khắc của mùa phượng năm ấy, tôi tin chắc rồi mình sẽ nhớ những chuyến đò đã đưa mình sang sông. Những người lái đò vẫn tận tụy dù cuộc đời lắm ngày mưa gió. Dẫu là 5 năm, 10 năm, 20 năm,.. khi những con số vẫn rạch ròi như vốn dĩ xa xưa,  khi phôi pha là màu thời gian chẳng vấn vương hoài niệm, hình ảnh cô vẫn thế, dịu dàng dưới ánh ban mai; hình ảnh thầy vẫn chẳng đổi thay, làn gân xanh hằn, gò tay bên bảng trắng. Là vạt nắng tình ấm áp chẳng chói chang, là mái đầu bạc phấn thời gian làm rực rỡ tâm hồn thanh tân bao thế hệ tuổi nhỏ.

Thời gian rồi cũng trôi đi. Những gương mặt này rồi sẽ mờ nhòe dù cho đã từng dành cho nhau biết bao thương nhớ. Chỉ mong rằng đâu đó trong cuộc đời bận rộn ngoài kia, vẫn là thầy tôi, hiền hòa mến thương; vẫn là bạn tôi, vui vẻ và hạnh phúc. Và sẽ luôn nhớ về một mùa hoa cuộc đời đã sánh bước cùng nhau, như một thước phim chỉ có thể nuối tiếc chứ chẳng thể xem lại lần nữa.

Đã bao mùa hoa đi qua như thế mà lòng người vẫn cứ mãi hời hợt vô tư. Ngày chính mình chia xa mới bàng hoàng, khoảnh khắc đã qua nhanh đến thế. Tháng năm ấy vội vã không chờ đợi. Đến khi giật mình, thành phố đã thay đổi mùa hoa…

                                                                                                Nhật Thanh
S Communications
www.UEHenter.com