Ai Nhắc Cho Anh Nhớ, Anh Còn Được Yêu?

 

“Remember when, we never needed each other

The best of friends like

Sister and Brother

We understood, we'd never be,

Alone…

 

Those days are gone, and I want you so much

The night is long and I need your touch

Don't know what to say

I never meant to feel this way

Don't want to be

Alone tonight”

Cô đã luôn luôn tự hỏi: “Liệu có phải là tình yêu?”. Rồi cô tự loay hoay tìm kiếm câu trả lời, ở nơi đâu chẳng biết, đánh rơi khi nào không hay…

 

1. “Không phải chúng ta chỉ có ít thời gian. Đúng hơn là chúng ta đã để mất rất nhiều thời gian…

  SÈNÉQUE

 

 7:pm

Bíp…bíp…bíp….Giật mình vì tiếng chuông tin nhắn, cô choàng tỉnh dậy. Nhìn xuống gối, những giọt nước mắt còn mới, lan ra từng mảng, ướt đẫm. Sờ tay lên mặt, hóa ra cô đã khóc khi ngủ, gương mặt nhòe nhoẹt màu đen của mascara lấm lem. Hóa ra cô đã thiếp đi khi về đến nhà vì quá mỏi mệt. Cô chẳng thế nhớ mình đã mơ thấy gì nhưng chắc nó chẳng thể nào tốt đẹp mới làm cô khóc đến thế kia.

Cô ghét việc khóc lóc vì đối với cô, nó thể hiện sự yêu đuối một cách đáng thảm hại. Với tay lấy chiếc điện thoại, tin nhắn từ số điện thoại lạ : « Ai nhắc cho anh nhớ, anh còn được yêu ? » 

Choang…. Tiếng kim loại của điện thoại va đập vào sàn tạo âm thanh chói tay, « Khó thở quá ! » Cứ như Oxy trong căn phòng cạn kiệt hết vậy. Cô run rẩy khi nghĩ đến, à không cô biết chắc đây là tin nhắn của ai.

Sao anh cứ hành hạ em mãi thế ? – Cô tự thì thầm với mình.

2. “Buổi sáng muốn gọi em

Nắng vẫn còn mê ngủ

Buổi sáng muốn gọi em

Gió lạnh lẽo chối từ”

(Phú Quang)

Ngập ngừng sau bao nhiêu tin nhắn không hề được gởi đi, anh nhấn phím send. Sau những nỗ lực không ngừng nghĩ, rốt cục anh vẫn không thể quên cô. Thực lòng, anh cũng không hiểu nồi tại sao.

Hai người quen nhau vì anh là sinh viên trường Đai học mơ ước đối với cô gái lớp 12 bấy giờ. Không phải motip hoàng tử-lọ lem, cô là cô gái bình thường, anh cũng chẳng phải hot boy học giỏi nhà giàu. Nhưng đối với cô, anh là một điều gì đó mà cô rất tôn thờ, có lẽ vì ở cạnh anh, cô cảm thấy như mình có cả thế giới. Anh luôn theo bước chân cô, trả lời mọi thắc mắc của cô, nghe cô kể về cuộc sống của mình

Anh yêu cô. Thầm lặng. Không biết tại sao, bằng cách nào và thậm chí từ đâu…

Còn cô ư ? Cô không biết tình yêu là gì, nó có vẻ mơ hồ và xa xăm quá. Đối với cô, anh là người anh trai, là người bạn tri kỷ. Cô thấy mình cần anh hơn cả người yêu.

Cô như đứa trẻ – hồn nhiên và vô tư. Anh như chiếc máy thu âm – chỉ biết lắng nghe.

Cô cứ kể. Và anh cứ lắng nghe… 

Đôi khi anh cũng nói. Nói những câu vu vơ mà cô chả thể hiểu nổi. Có thể vì cô cũng không muốn hiểu. Anh nói về người con gái anh yêu, nhưng không hề yêu anh. Cô cười to và không ít hơn một lần cô từng nói: “ Nếu không ai yêu anh cả thì em sẽ yêu anh. Anh vẫn còn được yêu mà!”. Đôi khi anh nhìn cô bằng ánh mặt rất lạ. Nó tràn ngập sự yêu thương không che giấu nổi. Cô lắc đầu, “Có lẽ mình quá suy diễn mà thôi.” Đôi khi, cô ôm anh và cảm thấy trái tim anh đập đầy mạnh mẽ. Cô tự nhủ thầm: “Cứ như ôm người yêu không bằng!”

Rồi một ngày, cái ngày thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô, là khi cô vô tình xem cuốn nhật ký của anh. Chỉ có cô, chỉ viết về cô, hình bóng cô tràn ngập khắp những dòng chữ. Sư yêu thương, nhẫn nại, đau khổ khi anh phải che giấu tình cảm đó – những khao khát có được cô.

Sợ hãi!

Tại sao lại như vậy? Tại sao cô chưa bao giờ nghĩ đến điều đó? Cô đặt tên cho tình cảm của cô và anh là tình bạn. Nó gần gũi hơn cả tình yêu, gắn bó hơn cả tình yêu. Nhưng…nó không phải là tình yêu! Cảm giác sắp mất anh ập đến khiến cô thấy ngộp thở. Cô sợ phải đối diện với anh khi mình đã biết bí mật anh cố gắng che giấu. Sợ ánh mắt si mê của anh, sợ giọng nói ân cần của anh, và sợ đến một lúc anh nói lời yêu cô thì cô không thể chạy trốn được nữa.

Một ngày, hai ngày… Một tuần, hai tuần… Một tháng, hai tháng… Anh vẫn lặng im. Còn cô, cô không thể chịu nổi việc giữ bí mật kinh khủng đó, giả vờ như không hề có chuyện gì xảy ra.

Một ngày nọ. Cô và anh. Vẫn quán café quen thuộc. Vẫn những câu chuyện thân quen. Nhưng anh có vẻ bồn chồn, dù chỉ một chút thôi, nhưng cũng đủ để cô nhận ra.

_         Dạo này anh có vẻ suy nghĩ mông lung thế ?

_        Thật à ? Em còn nhớ cái lần em nói với anh rằng :  « Đã yêu thì đừng ngại phải nói ra với người đó » không ?

            Một cảm giác nhộn nhạo bất chợt xuất hiện. Chất Adrenaline ngập đầy não dường như khiến cô nổ tung. Nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình thường :

_          Em nhớ. Thế anh đã nói thật to với cô gái ấy chưa ?

            Anh nhoài người về phía cô, nói khẽ :

_        Anh không đủ dũng cảm nói to đến vậy…Anh chỉ muốn nói đủ để em nghe thôi, cô gái à….

 Anh nhìn vào mắt cô không chớp, một ánh mắt ướt đọng, chất chứa hy vọng cô sẽ hiểu nó. Còn cô, run rẩy đến mức giật mạnh ly café trên tay khiến chúng sóng sánh suýt tràn. Lòng cô cũng như tách café, dao động dữ dội. Cô nên làm gì đây ? Cố hài hước và tỏ bình thường như một câu nói đùa mà thôi ư ? Nhưng cô không tài nào thoát ra những lời ấy cả. Rồi cô xin phép anh về trước. Anh không cho cô sự lựa chọn nào. Ngoài trốn chạy.

Cô hoảng sợ. Còn anh như rơi xuống tận cùng vực thẳm. Sự trốn chạy của cô như những viên đá tai mèo nhọn hoắt, xé toạc tim anh xanh xác. Anh biết, cô không thể chấp nhận tình yêu. Anh viết cho cô bức thư dài, nói rằng anh sẽ không làm phiền cô nữa. Anh sẽ xa cô một thời gian để quên cô, quên đi tình cảm sai trái ấy. Anh cũng xin lỗi vì quá ngu dại mà yêu cô, vì làm sao anh xứng đáng với cô?

Chẳng còn từ ngữ nào để diễn tả tâm trạng của cô. Sự thật ấy khắc nghiệt đến nỗi hoàn toàn hạ gục cô bằng cú móc hàm ngoạn mục. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình muốn bật khóc.

Quá yếu đuối, quả nhỏ bé để có thể đứng vững. Mặt đất như quay cuồng, mọi thứ ngay lập tức bị sắp xếp ở vị trí lộn xộn mà cô không thể thay đổi. Cô không thể chịu nỗi ý nghĩ phải mất đi anh. Đọc bức thư, cô khóc như chưa từng được khóc. Cô cảm thấy mình thật khốn nạn! Cô nhận từ anh quá nhiều mà nay lại khiến tim anh vỡ tan, vì cô!

Kể từ khi anh cự tuyệt bất kỳ điều gì liên quan đến cô, đột nhiên biến mất như chưa hề xuất hiện, cô hoảng loạn như đứa trẻ bị cướp mất món đồ chơi quý giá nhất. Cô điên cuồng tìm mọi cách để gặp anh, níu giữ anh nhưng anh đã tài tình xóa hết mọi dấu vết. Ngay cả bạn bè cũng không ai biết tin tức gì về anh. Lại một lần nữa cô cảm thấy mình thật khốn nạn! Phải chi anh mắng nhiếc cô, giận hờn cô, có lẽ sẽ dễ chịu hơn ngàn lần việc anh tự chịu đựng nỗi đau ấy.

Có lẽ khi đã gắn bó quá nhiều thì khi không còn bên cạnh nhau nữa sẽ cảm thấy trống vắng biết bao. Những giấc mơ ướt đẫm nước mắt, những giấc ngủ chập chờn, những ngày nhạt thếch và quặn thắt trong sự đơn thân…“Mình thật ngu ngốc!”-Cô lặng lẽ thở dài.

4. Thời gian trôi, đời người trôi….

Đã hơn một năm kể từ ngày anh quyết định rời xa cô. Thật ra cô chỉ không nhìn thấy anh, nhưng anh vẫn dõi theo cô, thầm lặng như vốn dĩ là thế. Chỉ là anh biết mình không nên xuất hiện để cô phải bận lòng. Chỉ là cả anh và cô, chẳng có ai đúng ai sai, đơn giản là trái tim họ không cùng nhịp đập mà thôi. Anh sẽ lặng yên không nói, như bấy lâu nay anh vốn đã lặng im. Nghĩ đến những năm tháng tiếp theo của cuộc đời mình, anh thấy cổ họng nghẹn đắng. Sống tiếp, sẽ đợi chờ một người, sẽ tiếp tục mòn mỏi, hi vọng nghĩ đến tương lai? Nhưng bản thân anh sẽ sống thế nào, liệu còn có ai đó đợi chờ anh phía cuối con đường kia không? Hay anh có còn đủ sức mải miết theo cô trên đôi chân trầy trụa nữa không?

0h… Điện thoại anh reo lên, tin nhắn từ người con gái anh đã trao trọn con tim:

“Anh là chim bói cá,

Em là ánh trăng tà

Chỉ cách một mặt hồ

Mà muôn nghìn trùng xa…”

Giang Gờ

www.uehenter.com

S Communications

Comments