Bù Đốp – Nhìn Lại Chặng Đường Của Mùa Hè Ân Tình

https://www.youtube.com/watch?v=dNq5azg8zfI

 

Chúng tôi mang trên vai chiếc túi chất chứa sự nồng nhiệt của tuổi trẻ, dừng chân tại mảnh đất Bù Đốp tỉnh Bình Phước 24 ngày. Mảnh đất đỏ và xanh ấy đã ôm ấp và lưu giữ những hồi ức có lẽ là tươi đẹp nhất của một thời tuổi trẻ đi và trải nghiệm. Vẫn đó là bữa ăn giản đơn mà ấm áp nghĩa tình, là cử chỉ trìu mến quan tâm của cô của chú, là nụ cười em thơ trong veo và thân thương đến lạ. Lớp học hôm nay vẫn đông đủ, các em đều ngoan ngoãn vâng lời. Nhưng hình như có điều gì đó đang dần trôi đi. Có nỗi luyến lưu vương vấn. Những nụ cười thật tươi, thật rạng rỡ như để che vội đôi mắt long lanh ánh nước. Những cái ôm thật chặt, cả lời yêu thương nghẹn ngào vội trao gửi.

Kể từ bây giờ, mỗi khi cất lên hai tiếng thân thương “Bù Đốp” lại thấy tim mình xốn xang bao nhiêu cảm xúc. Chúng tôi nhìn nhau, đôi mắt lấp lánh, cảm giác như chỉ vừa là ngày hôm qua…

mhx2

“Tôi vẫn đi qua những con đường quen…”

 

Tạm biệt Sài Gòn, chúng tôi – những chiến sĩ áo xanh mang trong người bao háo hức rộn ràng vượt hơn 150km để đến với Bù Đốp. Những ngày đầu tiên đặt chân xuống mảnh đất này là cảm giác hoa mắt và ngộp thở, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Ngộp thở với không khí oi bức và nóng kinh người của vùng biên giới với những cơn gió Tây Nam. Rồi lại hoa mắt trước những cánh rừng cao su trên đất đỏ ngút tầm mắt như sắp chạm đến đường chân trời. Hoa mắt trước sắc đỏ và xanh – đỏ hiền hòa của đất mẹ, chan chứa và yêu thương nhuộm ngút ngàn khắp mọi nẻo đường. Và sắc xanh bạt ngàn rẫy điều cao su, xanh mênh mông của bầu trời cao vời vợi, và xanh của tuổi trẻ sục sôi trên những chiếc áo tình nguyện.

Đến vùng đất đỏ này, những người quen với cuộc sống thị thành như chúng tôi mới có cơ hội trải nghiệm những “lần đầu tiên” lạ lùng.

Lần đầu tôi biết cảm giác vác dao vào rừng cùng mọi người chặt củi nấu cơm nhóm bếp. Sáng sớm đã phải chia nhiệm vụ cụ thể cho từng chiến sĩ. Lần đầu đi chợ cho cả 10 người, cứ tính toán hôm nay ăn gì để vừa rẻ mà đủ no cho các chiến sĩ có sức làm nhiệm vụ. Lần đầu loay hoay nấu cơm dù không nồi cơm điện, không bếp ga. Đã thế trong ngày mưa tầm tã, củi ướt mèm, hì hụi mãi không cháy, nhóm lên chỉ thấy khói bay mù trời, còn cơm thì nửa sống nửa chín. Lần đầu ăn đạm bạc nhưng ngon làm sao khi đầy ắp cái chân tình chất chứa trong từng bát cơm.

Những lần giặt những bộ quần áo lấm lem bùn đất, xả mấy lần nước vẫn lênh láng màu nâu đỏ. Lần đầu giặt đồ chung vừa e dè vừa ngần ngại, nhưng rồi mọi thứ dần thân thuộc đến nỗi chỉ cần nhìn sơ qua cũng có thể đoán được bộ quần áo nào là của ai.

Chính những lần đầu tiên ấy như thứ keo, gắn kết những trái tim chiến sĩ ngày một gần nhau hơn…

Ở Bù Đốp, chúng tôi tổ chức các lớp ôn tập hè cho thiếu nhi nơi đây, với hi vọng tiếp tục viết tiếp ước mơ con chữ cho các em. Chúng tôi bắt đầu được gọi là cô, là thầy từ bọn trẻ khuôn mặt lem luốc, đen nhẻm, tóc khét nắng nhưng nụ cười rất trong. Cứ ngỡ mình đến đây để dạy học cho bọn trẻ, nhưng tôi lại học được bao nhiêu là thứ từ chúng.

Các em cho chúng tôi tấm vé trở về thuở nhỏ.

Các em cho chúng tôi sự hồn nhiên trong trẻo.

Các em cho chúng tôi nụ cười tươi rói những ngày khó khăn, những cái ôm nhỏ bé mà chan chứa yêu thương.

Và chính các em cũng là nguồn tiếp lửa cho ước mơ xanh đang cháy trong lòng chúng tôi đó thôi…

Từng ngày trôi qua với những ngôi nhà tình thương thay thế cho căn nhà lụp xụp đổ nát. Những đoạn đường được phát quang sáng sủa. Những ngôi trường được sơn mới, xây khu vui chơi. Những ngày hội, chương trình thiết thực được tổ chức cho bà con khiến trong lòng chiến sĩ ai nấy cũng tự hào. Không chỉ là niềm vui khi thấy những công trình thanh niên hoàn thành sau bao ngày khổ cực, mà còn là tình cảm yêu thương và san sẻ mà làng xóm, bà con nơi đây dành cho chúng tôi khi suốt thời gian qua. Với họ, chúng tôi dần trở thành như người trong nhà, cùng đỡ đần và san sẻ cho nhau, dù là việc nặng nhọc hay từng bát chè ngọt mát. Cứ thế, bằng tấm chân tình, chúng tôi cùng chung sức để thay màu áo mới cho Bù Đốp khang trang hơn, đẹp đẽ hơn.

Rồi thời gian cứ trôi dần đến những ngày cuối của chiến dịch, Bù Đốp bắt đầu có nhiều hơn những cơn mưa. Mưa dai dẳng kéo dài từ ngày này qua ngày khác, mưa trước chưa ngớt, mưa sau đã kéo cơn. Mưa đến mang theo cái lạnh se se len lỏi và mùi ẩm ướt trên những chiếc áo xanh chưa khô kịp. Lối chúng tôi đi qua là những vũng nước tràn có màu nâu đỏ nhem nhuốc ống quần. Mưa phủ Bù Đốp một màu rất khác, màu của tình làng nghĩa xóm, của sự cống hiến vô tư

Mỗi chuyến đi đều mang một ý nghĩa nào đó, cho dù có đến đích thành công hay không. Đôi khi, người ta đi không còn chỉ để biết, đi còn là để hiểu. Để hiểu rằng chúng ta đã lớn, chúng ta đi để cống hiến. Tuổi trẻ xem vậy mà trôi qua mau, mau lắm…

mhx1

Có những giọt mồ hôi ướt đẫm lưng áo tình nguyện

Có những quãng đường mà bước chân dần thân quen

Có những việc làm nhỏ bé nhưng chứa chan ý nghĩa

Có những ngày đã hứa ngày về sẽ không khóc, nhưng rồi khi tạm biệt mắt cứ đỏ hoe

Có những lời yêu thương nói nghẹn ngào trong nước mắt

Có những niềm vui vô hạn, cũng có những nỗi buồn đọng lại chơi vơi.

Có những thứ tình cảm vừa chớm nở, và cũng có những nỗi niềm day dứt đã ươm mầm…

24 ngày cuối cùng cũng qua với biết bao tình cảm nồng đượm còn vấn vương. Dù là lần đi đầu tiên của người này, hay dù kẻ kia đã đi nhiều, thì những trái tim ấy vẫn hồn nhiên trẻ mãi như lần đầu tiên rộn ràng nhịp đập của phút ban đầu trước đất trời hùng vĩ.

Tôi biết rằng các chiến sĩ áo xanh ấy, không ít người sẽ tiếc nuối những kỷ niệm cùng bạn bè cạnh nhau sớm hôm, cùng bà con xây dựng địa phương, cùng dạy học cho các bé thiếu nhi. Nhưng 24 ngày ấy, không quá dài cũng chẳng phải ngắn ngủi vội vàng. Điều quan trọng là khi chúng ta cống hiến bằng tất cả sự tin yêu, thì dù khoảng cách thời gian giữa lần đặt chân xuống và nhấc chân tạm biệt vùng đất đỏ ấy là bao nhiêu, cũng sẽ trọn vẹn thôi mà…

“Tôi ngả nón chào mùa hè xanh mướt

Bỏ nhọc nhằn và những nỗi lo toan

Vì vốn dĩ tình thương không cần nói

Mỗi người qua, một ký ức mang về”…

Lương Vy
S Communications
www.UEHenter.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *