Chuyện Của Những Bông Hoa, 8/3, Ai Cũng Cần Một Món Quà!

Phải chăng đích đến của mọi đóa hoa đều là những tiếng cười và hạnh phúc? Hay biết đâu, ở một không gian buồn tẻ nào đó lại có người khóc òa cùng những đóa hoa. Dù đích đến có khác nhau nhưng mỗi bông hoa vẫn luôn mang trong mình sứ mệnh vô cùng đặc biệt.

Xin chào, mị là Hoa Hồng Đà Lạt! 

Sáng hôm nay mị đã bỏ quê mà lên tận Sài Gòn để bán hương bán hoa. Nói đùa vậy thôi, chứ mị lên đây vì mị tin rằng việc của mị là làm đẹp thêm những cuộc tình yêu đương đắm đuối. 

Thường vào mấy dịp như này, người ta mua hoa tùy hứng lắm. Có người thích mua vào chiều, có người thích mua vào sát giờ hẹn. Nhưng hôm nay, có một anh mua mị ngay từ lúc mị mới xuống xe đò. Hình như ảnh làm shipper, nhìn cũng được nhưng mà không hiểu sao cứ mua mị thiệt sớm làm chi rồi để mị ở một góc thật riêng với mấy anh em hàng hóa cần giao?  

Đi cả ngày trời, mị mới bắt chuyện được với anh chị em hàng hóa. Thì ra, người mua mị tên là Toàn, cuộc đời ngoài giao hàng ra thì chỉ có bạn gái. 

“Em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời, hai mươi năm đầu, miễn là anh có em” – ổng cứ hát quài câu đó mà làm mị nhức đầu. Đã chênh phô thì thôi mà còn chế lời lum-la cái bài nhạc của người ta mà phát cọc. Nghe ông hát chắc cũng cả trăm lần rồi trời mới chịu sập tối. 

Rồi chiếc xe dừng lại, tim mị đập mạnh lắm. Mị nghĩ về cái viễn cảnh tươi đẹp cho tình yêu giữa hai người họ. Nhưng mà… 

  • “Anh tặng hoa em này”, anh shipper nói.
  • “Chỉ hoa thôi hả, một bông hoa bé tẹo thôi sao? Cho sự chờ đợi cả ngày của em trong bữa nay hả?”, cô gái cọc cằn đáp.
  • “Anh xin lỗi!”, chàng trai trả lời, “Ngày mai anh mua tặng em thứ khác ha!”.
  • “Ừm”, cô bạn gái lạnh lùng nói lại.
  • “Thôi đừng dỗi, anh dắt đi ăn”. 
  • “Tùy anh thôi!”, cô gái không nói gì thêm từ đó nữa.

Phải chi nhỏ biết bạn trai của nhỏ đã canh me từ lúc mặt trời còn chưa mọc để chọn cánh hoa tươi nhất. Phải chi nhỏ biết cả ngày nay chỉ có duy nhất một đóa hoa trong thùng hàng. Phải chi nhỏ biết anh đã từ bỏ bao đơn hàng giao hoa chỉ vì anh muốn đóa hoa duy nhất của anh trong ngày hôm nay được trao cho người con gái anh yêu.

Đến cuối cùng, Hoa Hồng tuy xinh đẹp nhưng cũng âm thầm nằm lại bên góc đường. Vì người không biết nâng niu hay vì người không hiểu để nâng niu đóa hoa và tình cảm của người con trai ấy?

Tôi là Ly kiêu sa, mọi người hay gọi là cô Ly vì tôi có vẻ đẹp ngọc ngà.

Hôm nay tôi được một người đặc biệt đến mua – một bác gái tóc trắng như màu của Ly. Bác cẩn thận săm soi từng người bạn trong quầy và chọn tôi vì mùi hương đặc trưng bác thích. 

Bất ngờ làm sao, khi đến nhà chỉ có bác và tôi. Lúc đó hoa tôi đã giúp tô điểm thêm căn nhà vắng vẻ của bác. Rồi nhìn xung quanh, tôi không thấy ảnh của bất kỳ ai, chỉ thấy những lá thư được viết từ bốn mươi năm về trước. Trên thư dù có bất kỳ nội dung nào thì vẫn luôn là một tựa đề: “Gửi em, sau chiến thắng, anh về hỏi cưới em nghen”.

Nhưng hình như người “gửi em” của Bác không đến và Bác đã như thế suốt bốn mươi năm nay. Theo lẽ con người ta phải mang một niềm ưu sầu chờ đợi, nhưng bác thì không. Dường như sâu trong đôi mắt đó không hề ẩn khuất bất kỳ một nỗi buồn nào mà chỉ tồn tại niềm yêu đời và yên vui cuộc sống. Ly thật sự không biết Bác đã trải qua những gì nhưng Ly thấy trước mắt là một bác gái tóc trắng phao tự thưởng cho mình một bó ly tươi tắn và đắm mình trong những nốt thăng trầm của Trịnh Công Sơn. 

Và trời đổ mưa, Bác ngồi trước cửa sổ mà tôi đang ở cạnh. Bác chợt vu vơ cất vài câu: “Em xin tuổi nào còn tuổi nào cho nhau, trời xanh trong mắt em sâu, mây xuống vây quanh giọt sầu, em xin tuổi nào còn tuổi trời hư vô, bàn tay che dấu lệ nhòa ôi buồn”. Bác thật lạ, vì chả ai hát chữ “ôi buồn” mà lại hoan hỉ như bác. Hình như bác đang rất hạnh phúc với cơn mưa ngoài hiên và chậu hoa ly trắng ươm bên cạnh. Bỏ qua những câu chuyện đã cũ, bác vẫn sống vui khi ở một mình. 

Hôm nay – ngày dành cho một nửa còn lại của thế giới, Ly đã được ở cùng một người thật tuyệt vời. 

Chào, mình là Hoa Hướng Dương và mình luôn hướng về phía ánh sáng. 

8/3 là thời gian dành cho tình yêu nên rất ít ai chọn mua mình hôm nay. Mình cứ mang tâm thế rong chơi và xem mọi người qua lại trên đường. Ấy vậy mà chợt xuất hiện một chú trung niên tầm 40 tuổi ghé lại và chọn mình mang về. 

Chú có làn da rám nắng, tay dính chút nhớt xe và áo sơ mi phai màu hơi cũ. Mình nghĩ chắc chú là người sửa xe bên đường. Thường những người như chú sẽ chẳng ai mua hoa làm gì cho tốn tiền của. Mà đặc biệt còn là Hoa Hướng Dương chứ không phải Hoa Hồng hay Cẩm Tú Cầu xinh đẹp. “Nếu như thế thì chắc người chú sắp tặng hoa có một sở thích đặc biệt với Hoa Hướng Dương lắm!” – mình nghĩ. 

Trên tay, chú nâng niu mình. Đó là cái chắc nịch của sự bảo vệ và quý trọng, chú giữ mình vào lòng trong cái nóng bức oi ả của Sài Gòn. Chú nâng niu và bảo vệ từng chiếc lá khỏi tất cả khói bụi trên thế giới này cộng lại. Cảm giác tưởng chừng như chú là một tấm khiên vô cùng vững chãi có thể bảo vệ được tất cả mọi thứ trên đời. 

Nhưng đột nhiên, mọi ồn ào trở nên tĩnh lặng, mọi gió bụi bỗng dưng đứng yên, chiếc xe dừng lại trước cửa bệnh viện. Chú xuống xe và ôm mình thật chặt vào lòng và nói: “Lạy Chúa, xin người hãy cho con gái chúng con sức mạnh để vượt qua bệnh tật, mong rằng bó hoa này có thể thay người soi đường cho con gái chúng con để được ở lại dương gian”.

Thì ra, trách nhiệm của mình hôm nay chính là mang đến hi vọng cho gia đình nhỏ bé mong manh này. Rồi đúng mười sáu giờ chiều, ngay sau lời nguyện cầu của chú, chuông nhà thờ ngân lên những âm vang trong trẻo thánh thần. Đó cũng là lúc mình và chú tiến sâu hơn vào bên trong khuôn viên bệnh viện. Khác với khói bụi ở bên ngoài, ở đây không có sự náo động oi ả của nắng gió mà lưng tròng những ánh mắt bất lực trước thời gian và bệnh tật. 

Bạn có biết đến câu ngạn ngữ “Memento Mori” không? Nó nhắc nhở chúng ta rằng: “Ai rồi cũng sẽ chết”. Phải! Tất cả chúng ta rồi sẽ biến mất nhưng không có nghĩa là chúng ta không có quyền đấu tranh cho sự sống của chính mình. 

  • Mời anh Đinh Văn Khiên vào quầy cấp cứu!

Văn Khiên, thì ra đó là tên của chú, thảo nào chú lại ấm áp và vững chãi đến thế. Rồi chú cầm mình chạy thật nhanh vào sảnh chờ, nước mắt bắt đầu chảy xuống. Lần đầu tiên mình thấy một người đàn ông mạnh mẽ, cứng cáp lại có thể khóc ở một chốn đông người.

Rồi ở giữa một không gian đầy tiếng thở than của con người, chợt đôi mắt của chú đã mất đi sợ hãi, con người đó trở nên kiên cường và rực cháy như màu vàng đóa Hướng Dương. Vững chãi, khoan thai, chú bước vào bên trong và nhìn trực tiếp để đối diện với sự thật.

  • Chúc mừng anh, ca phẫu thuật vô cùng thành công, anh có thể gặp con gái của mình sau cánh cửa.

Cả hai chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm. Căn phòng thăm nuôi lạnh tanh như bừng sáng một thứ hi vọng lạ kỳ. Chưa bao giờ tôi thấy mình quan trọng và đặc biệt như thế, dù chỉ là một đóa Hướng Dương nhỏ nhoi nhưng tôi đã được chọn để làm nơi ký gửi niềm tin vào sự sống của gia đình bé nhỏ này. Có Hoa Hồng, Hoa Ly và Hoa Hướng Dương kể ta mới biết rằng không phải 8/3 nào cũng đẹp, cũng êm đềm. Mà sự thật có rất nhiều 8/3 khác nhau trên thế giới này.

Để chắc chắn mọi phụ nữ sẽ được vui vẻ và hạnh phúc, chúng ta hãy thôi lặng im và dành tặng những đóa hoa tươi đẹp nhất trần đời. Đó là có thể là người mẹ đang nấu cơm sau nhà, đó có thể là cô bạn học đã quen từ lâu, đó cũng có thể là chính bạn – người con gái tuyệt vời. Và kể cả những ai chưa thể là con gái ở hiện tại, tất cả đều xứng đáng có những đóa hoa vào hôm nay. 

Mỗi đóa hoa đều có sứ mệnh riêng của nó. Và bạn cũng có sứ mệnh riêng của mình.

Comments