Ký Ức Sài Gòn

Tuổi mười tám, Sài Gòn tôi đến

Bước xuống, nhìn lên, đấy Sài Gòn.

Mở to đôi mắt nhỏ tròn,

Chỉ mong thu trọn được toàn cảnh kia.

Đường tấp nập, nhà cao cửa rộng

Xanh hàng cây, vài quán ven đường.

Đi ngang một cánh cổng trường,

Lướt qua năm tháng, phố phường cổ xưa.

                       ***

Tuổi mười chín, Sài Gòn tôi ở

Thuộc vài tên: tuyến phố, con đường…

Biết rằng, đi lạc chuyện thường,

Và cũng quen dần những đêm bật giường tỉnh giấc…

Bỗng nhận ra, Sài Gòn rất thật,

Lúc tan tầm chật vật vòng xoay

Cuốn nhau như một guồng quay

Xoay vòng xe chạy, ấy hay vòng đời ?

                      ***

Tuổi hai mươi, Sài Gòn tôi mến

Mến hàng cây, ghế đá sân trường,

Cà phê bệt lúc chán chường,

Cô bán bún gạo, góc đường hẻm nhỏ.

Mến rất mến, những trưa đàn hát

Rồi buổi chiều, ướt át cơn mưa

Khi mà chuông gió đung đưa,

Viễn đông – hòn ngọc lời xưa lại về…

                    ***

Tuổi hai mốt, Sài Gòn tôi đợi…

Chàng Trai Tháng Mười
S Communications
www.UEHenter.com

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *