Mưa

Chiều nay Sài Gòn lại mưa.

Lạ thiệt, mới hồi sáng nắng còn mải miết tóc em, tới chiều là trời bỗng tối hù. Em chạy xe một mình, mặc áo mưa mà ướt nhèm như không mặc. Hạt mưa va vào má em vội vàng. Gió lạnh thổi ngược chiều thật buốt, hơi nước thấm vào cắt da cắt thịt. Thế mà em vẫn tinh nghịch xòe bàn tay bắt hạt nước rơi, lòng rổn rang tiếng hát.

Không biết từ khi nào em bắt đầu yêu mưa, chỉ nhớ tuổi thơ em đầy ắp những cơn mưa. Đến giờ em vẫn thích bị ướt nhèm bởi mưa hơn là bỏng rát dưới ánh nắng. Nhớ hồi Sài Gòn nắng gắt làm em nhớ mưa điên cuồng. Người ta vẫn thường trú mưa hơn trú nắng. Bộ người ta ghét mưa lắm hả ta? Ừ thì mưa Sài Gòn sẽ lênh láng nước khắp các con đường, sẽ tanh hôi mùi cống rãnh nồng nặc không khí, sẽ làm chao đảo nhịp đập gấp gáp nơi đây. Cơ mà mưa sẽ phủ một màu Sài Gòn rất khác, sẽ có đôi trẻ nào đứng trú mưa cùng mái hiên, có cô gái nọ nép cửa kính mơ màng, có ai kia nghe gió về bỗng nhớ một bàn tay.

Mưa xoa dịu bao vết thương vừa mới liền da. Mưa rót vào lòng thành phố khí trời mát rượi. Mưa cuốn đi bao ngột ngạt tháng ngày em mang. Mưa đẫm ướt bờ mi trong gió.

Hạt mưa bay bay
Ướt nhòa khóe mắt
Mắt em long lanh
Là mưa hay nước

Dẫu sao thì em vẫn yêu mưa nồng nàn ngây dại. Mai mốt dưới những cơn mưa, em sẽ cố kéo một người cùng em chịu ướt nhèm. Để xem người ta có biết đâu là mưa đâu là nước mắt.

Rơi rớt những mảnh tình

Lương Vy
S Communications
www.UEHenter.com