Ngày 30 Của Những Kiếp Người Đợi “Nắng”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

– Tết nhạt thế nhỉ? Tết gì mà chán òm!

Nằm vật vờ trên tấm phản, mấy ngày nay tôi cứ nhai đi nhai lại cái câu ấy không biết bao nhiêu lần. Đã là 30 Âm lịch, tôi cũng được trường cho nghỉ học để đón tết. Nhưng sao lòng tôi lại chẳng cảm thấy vui chút nào, nếu mà giờ đang ở lớp có khi tôi đang cười ngây ngốc vì sự đáng yêu của cô bạn cùng bàn mỗi khi bị tôi trêu. Đang mải mê với những suy nghĩ vẩn vơ thì thằng Đạt còi từ đâu chạy xộc vào chỗ tôi nằm làm tôi giật bắn cả mình. Thật ra thì nó chả có còi cọc gì đâu, nhưng tôi vẫn gọi nó là thằng Đạt còi, đơn giản vì tôi thích thế.

– Nam ơi! Nam ơi! Mày nghe tao nói này, có chuyện này hay lắm!

Thằng này có cái tật bị đánh hoài mà không chịu bỏ, lúc nào nó cũng cuống quýt cả lên làm như có chuyện gì thú vị lắm, nhưng để mà xem, lúc nó kể ra còn nhạt hơn cả nước ốc. Tôi đến phát ngán với những “chuyện hay lắm” của nó.

– Chuyện gì? – Tôi đáp.

– Mày ra sân ủy ban xã với tao đi, người ta đang đánh nhau ở đấy, tụ tập đông lắm. – Nó bảo.

– Cái thằng này! Mày tưởng tao điên à? Làm gì có ai ngu mà đánh nhau ở ủy ban xã. – Tôi phát cáu.

– Không, mày tin tao đi, mày có nhớ những người bán hoa từ xa tới mấy ngày trước để nhờ hoa ở sân ủy ban xã không? Nghe đâu họ cãi nhau với ông Tư đầu ngõ vì kỳ kèo thêm bớt giá gì đấy, sau đó không hiểu sao lại đánh nhau. – Nó giải thích.

Câu chuyện mua bán hoa ngày tết với chúng tôi đã quá quen thuộc, mà đặc biệt nó lại còn quen thuộc hơn vì đó là ông Tư. Mọi năm vẫn thế, cứ mỗi dịp tết đến ông ta lại hồ hởi đem về nhà vài chậu bông mà ông ưng ý nhất, sau đó đi khoe khắp làng khắp xóm là ông ta chẳng hề mất một xu nào để sở hữu nó cả với mục đích chính là để “đánh bóng” cái danh thôn trưởng của ông. Bọn trẻ con trong xóm đặt cho ông là ông Tư Bủn, nghĩa là bủn xỉn, keo kiệt. 

Vì nằm trong nhà hoài cũng chán nên tôi và thằng Đạt mới chạy ra xem thực hư câu chuyện thế nào. Tiết trời những ngày gần tết giống như một “món mứt” đặc biệt mà ông trời tự tay làm nên, mùi vị rất đặc trưng, không lẫn đi đâu được. Không phải là cái nóng bức, khô hanh như mùa hạ, cũng không phải là những cơn mưa xối xả, những đợt rét đậm rét hại như mùa đông. Khí trời se lạnh, một vài làn gió thoang thoảng lướt qua, len lỏi qua từng sợi vải đủ để làm cho tôi rùng mình. Hít một hơi thật sâu, hương thơm từ những bông hoa mới nở, mùi ngai ngái của cỏ dại lẫn với một chút cay nồng của mùi khói từ những nồi bánh chưng nhà ai. Người người tấp nập ngược xuôi đi tảo mộ, sắm sửa cho một năm mới.

Lúc chúng tôi ra đến nơi thì đám đông đã được giải tán, trên sân lúc này chỉ toàn là mảnh vỡ của những chậu cây, cánh hoa vung vãi khắp nơi. Tôi nhìn thấy một người đàn ông, chú ấy trạc trạc tuổi mẹ tôi, chắc cũng đã ngoài tứ tuần. Thân hình gầy guộc của chú được che đi bằng một chiếc áo cũ được chắp vá bằng những đường may rất tỉ mỉ, chắc là được khâu bởi đôi bàn tay khéo léo của vợ chú, tôi đoán vậy.

Tôi có thể nhìn thấy những yêu thương mà vợ chú gửi gắm qua chiếc áo đã sờn kia. Khuôn mặt khắc khổ đầy những vết nhăn không biết là do tuổi tác hay là vì những vất vả mà cuộc sống mang lại. Sự chú ý của tôi dừng ngay ở đôi mắt của chú, chú có một đôi mắt sáng, một đôi mắt chất chứa nhiều nỗi niềm nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Không ngần ngại, chúng tôi bước đến bên cạnh chú, chúng tôi muốn giúp chú thu dọn “tàn cuộc” kia.

Mới đầu, chú từ chối sự giúp đỡ của bọn tôi, nhưng vì hai đứa chúng tôi cứ nằng nặc đòi giúp nên chú đành để cho bọn tôi tùy ý.

– Đây là chuyện mà năm nào chú cũng gặp phải, người bán hoa như bọn chú đối với những chuyện này cũng đã quen duy chỉ có những ấm ức là vẫn còn chưa thích nghi được. – Chú cười.

Không đợi bọn tôi hỏi gì, chú lại nói tiếp, cảm giác giống như những nỗi niềm chất chứa bao lâu nay mới có dịp để giãi bày.

– Cũng lâu rồi chú chưa có dịp về thăm lại nhà, nghề trồng hoa thấy vậy mà cũng vất vả lắm cháu ạ, bọn chú phải trải qua rất nhiều công đoạn mới làm ra được những chậu hoa này. Nhưng hoa càng ngày càng mất giá, bọn chú bán cũng không được nhiều. Người ta thường có thói quen mua hoa vào đêm 30 tết nên bọn chú phải ở lại đế bán thêm được chậu nào hay chậu ấy. Chú định về sớm với gia đình, vậy mà…

Câu nói tưởng chừng như đã được đưa lên tận đầu lưỡi nhưng bỗng dưng có một thứ gì đó nghẹn ứ ở cổ họng chẳng thể nào thốt nên lời. Năm nay lại là một năm đón tết xa nhà của chú. Chắc là vợ con chú sẽ mong lắm.

– Năm nay gia đình chú lại mỗi người một phương, con trai chú học đại học ở xa, nó đợi chú gửi tiền để về xe nhưng chắc không kịp nữa rồi, nhiều lúc ngẫm nghĩ chú cảm thấy mình thật có lỗi khi chưa làm tròn được trách nhiệm của người cha, người chồng. Chú đành phải bấm bụng mà để vợ con chịu khổ theo chú.

Tự nhiên tôi thấy thương chú quá! Chú cũng chẳng sung sướng hơn là bao. Bản thân là người chồng, người cha, chú là người chịu khổ nhiều nhất. Lao động dẫu có vất vả nhưng có lẽ cũng không là gì so với nỗi nhớ vợ con cứ da diết thường trực trong chú. Không chỉ riêng chú, ngoài kia vẫn còn bao nhiêu người lao động cực khổ khác, mỗi người đều có mỗi câu chuyện và nỗi niềm khác nhau. Họ làm lụng vất vả suốt một năm trời chỉ mong sao được sum họp cùng gia đình trong những ngày đầu năm mới, chỉ vậy thôi, nhưng… sao mà khó quá. Họ là những cánh én ngày đêm vẫn lặng lẽ đưa mùa xuân đến, họ hoàn toàn xứng đáng để có được niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy. 

– Sao chú không đổi nghề khác xem sao? – Tôi hỏi.

– Chú cũng đã từng nghĩ đến nhưng rồi lại không nỡ. Gắn bó với cái nghề trồng hoa bao nhiêu năm nay tự dưng nói ngưng chú thấy mình không làm được. Chú vẫn cứ thích tỉ mỉ chăm sóc và đợi chờ đến ngày cây ra hoa. Chú cảm thấy lòng mình vui hơn khi nhìn thấy người ta mua hoa của chú về và đặt ở nơi đẹp nhất trong nhà.

– Vậy những chậu hoa còn lại thì sao ạ? Chú sẽ đập chúng như những người khác sao?

– Thật ra bọn chú cũng không muốn đập phá chúng đâu, có ai mà muốn phá hủy đi thứ mình đã mất bao nhiêu công sức để làm ra chứ. Nhưng vì đường xá quá xa xôi, bọn chú cũng không thể mang theo chúng về được, còn nếu để lại thì…  thì người ta sẽ hình thành thói quen và ngày về nhà của bọn chú sẽ xa vời hơn.

Không đành lòng nhìn chú ra về tay không sau một năm ròng vất vả như vậy, bọn tôi quyết định cùng nhau đi kêu gọi mọi người mua hoa ủng hộ chú, mong sao chú có được một cái tết đoàn viên. Tôi biết, người dân quê mình vẫn còn nghèo khổ, việc họ kì kèo thêm bớt giá cũng là chuyện bình thường diễn ra trong mua bán với nhau. Nhưng tình thương của họ thì vô vàn, khi nghe được câu chuyện của chú, họ rất sẵn lòng giúp đỡ. Thế là kết quả đã ngoài mong đợi. 

Lúc ra về, chú tặng mỗi đứa chúng tôi một nhành mai. Để nhớ đến chú tôi đặt tên cho nó là “nắng đợi”. Nắng là để gợi nhớ đến khí hậu thuận lợi mà người nông dân ngày đêm mong chờ. Nó còn là sự ấm áp, là hạnh phúc, sự cảm thông mà những người bán hoa như chú vẫn đang đợi chờ. 

Câu chuyện về người bán hoa bị chèn ép vào những ngày cuối năm không quá xa lạ nhưng duy chỉ có sự khổ cực, buồn tủi của họ là ta vẫn không thể nào thấu hết được. Người ta thường nói điều ý nghĩa nhất của Tết Nguyên đán là khi gia đình được sum họp, có dịp ngồi lại bên nhau, cùng nhau bước qua một năm mới và những người bán hoa cũng thế. 

Song ta lại vô tình thờ ơ với họ bằng sự hân hoan một cách bản năng khi mua được một chậu hoa đẹp với giá hời mà không biết rằng những đồng tiền ấy với họ có giá trị lớn lao như thế nào. Hy vọng rằng những cái Tết về sau, mỗi chúng ta sẽ dùng sự thấu hiểu và quan tâm để biến thành hành động, để khi mùa xuân về với đất trời, ai ai cũng có quyền được tận hưởng món quà tuyệt vời mà thiên nhiên ban tặng ấy.

Comments