Nối Tiếp Con Đường

Có một ngày chân rẽ theo hướng khác
Bỏ lại chân đứng lặng một hồi lâu
Chân nhún nhảy bước cao xen bước thấp
Chân bơ vơ, bước cạn nối bước sâu.

Tiếp con đường chân không trách gì đâu
Cả những lúc trán tỳ lên gối mỏi
Từng giọt nước trào ra như rất vội
Rơi xuống hai ngón cái sát vào nhau.

Tiếp con đường chân có nghĩ gì đâu
Mãi vui thú cùng cây và cỏ lạ
Theo ong bướm như có phần hối hả
Mặc gót chân rướm máu tự lúc nào.

Chân cần lắm bờ vai để dựa vào
Cần lắm lắm đôi tay chùi mắt ướt
Nếu một mình, làm sao có thể được?
Bởi cố lau, mắt thêm ướt thêm đau.

Vẫn một đường, chân thẳng bước khát khao
Không khuỵ gối và không dừng lại nữa
Bên đường đó, chân muôn phần chọn lựa
Không cô đơn nhưng không thẳng bao giờ.

Chân lạc mãi vào muôn nẻo giấc mơ
Qua một nhánh rồi vô vàn nhánh nhỏ
Chân cứ ghé rồi xa như ở trọ
Đến một hôm, chạm lại lối đi xưa.

Như đồng hạn được tưới bởi cơn mưa
Giữa khoảnh khắc nhìn nhau lau quá đỗi
Niềm vui sướng chợt nhân lên gấp bội
Vỡ oà ra theo tiếng nấc thời gian…

… Có một ngày, chân rẽ theo hướng khác
Nhật ký chung trắng xoá hết một chương
Giờ gặp lại, bước song song với bước
Chân với chân nối tiếp một con đường…

Nguyễn Lê Thái Nguyên
S Communications
www.UEHenter

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *