Triết học duy tâm xem xét thể xác và linh hồn

Triết học duy tâm nói rằng ý thức quyết định vật chất. Theo quan điểm này, chúng ta có thể hiểu rõ hơn về cả thể xác và linh hồn.

Triết học duy tâm
Triết học duy tâm

Linh hồn thực sự là ý thức của con người, và thể xác con người là vật chất. Một người có hai phần: thể xác và linh hồn. Triết học duy tâm nói rằng linh hồn quyết định về thể xác. Thể xác chỉ là quần áo, chỉ khác rằng quần áo bình thường có thể được mặc lại nhiều lần, trong khi quần áo cao cấp không thể thay đổi cho đến cuối đời. Do đó, thể xác không có giá trị gì so với linh hồn. Mặc dù thể xác chỉ tồn tại một thời gian, nhưng linh hồn là vĩnh cửu. Linh hồn vĩnh cửu cũng được nhiều nhà triết học nhấn mạnh; Decater, chẳng hạn, nói rằng “tôi tư duy là tôi tồn tại”. Sự tồn tại của con người không phải là về thể xác mà là sự tồn tại của linh hồn. Mặc dù một người có thể chết theo quan niệm thông thường về “cái chết”, nhưng họ có thể sống mãi trong lòng của những người họ quan tâm, những người mà họ không bao giờ chết. Đó là sự tồn tại của linh hồn họ trong ý thức của người khác cho đến khi kết thúc thời gian. Platon, cũng như Decater, đã ủng hộ linh hồn. Ông cho rằng linh hồn nhận thức tri thức, hoặc tư duy con người, là cần thiết để nhận biết tri thức đích thực. Ông coi thường những giác quan của con người—những giác quan được tạo ra bởi thể xác của chúng ta. Ông tin rằng giác quan thông thường không thể nhận thức được tri thức thực sự. Việc nhận thức “thể xác và linh hồn” cũng dựa vào tư duy thay vì cảm xúc.

Quan điểm Triết học duy tâm

Theo quan điểm của triết học duy tâm, vì cái thể xác của họ đã khiến con người không thể sống thực sự với chính mình, với chính linh hồn của họ. Chẳng hạn, vì thể xác, một người phải ăn và mặc; không ăn thì thể xác không tồn tại và không mặc thì thể xác trở nên xấu xí. Điều này dẫn đến nhu cầu ăn ngon mặc đẹp…. tạo ra sự cạnh tranh, ham muốn,… Đó có phải là một yếu tố góp phần vào việc giết chết linh hồn? Hơn nữa, tất cả những điều đó phải chăng chỉ để chăm sóc sức khỏe của một cá nhân vô tình? Tất cả mọi người trên Trái đất đều có mối liên hệ với nhau. Tuy nhiên, trong cuộc sống đó, mối quan hệ đại đa số là về thể xác. Ví dụ: Hai anh em trong cùng một gia đình sống với nhau từ nhỏ đến lớn, nhưng tình cảm của họ bị mất đi vì một miếng đất tranh giành. Ở đây, linh hồn của hai người bị che phủ bởi vật chất tầm thường (đất) và sự ham muốn của hai thể xác đấu tranh lẫn nhau; thể xác có sự ham muốn cao hơn sẽ chiến thắng. Đó là sự sống vô ý nghĩa. Mặc dù bài viết chỉ đưa ra một ví dụ, nhưng thực tế là có rất nhiều ví dụ khác.

Tất cả mọi người đều bị thể xác ràng buộc. Tuy nhiên, sự ràng buộc ở người này ít hơn ở người khác, vì một số cá nhân sống bằng chính linh hồn sau khi đánh bại thể xác. Ví dụ: những người hiểu những tình huống khó khăn, những người chăm sóc những người bệnh HIV, những người tật nguyền đã vượt qua số phận để sống, những người sẵn sàng từ bỏ bản thân vì người khác…

Trong thế giới thực tế, chỉ tồn tại vật chất—ý thức—hiện tượng, trong đó hiện tượng là sự kết nối giữa vật chất—ý thức—vật chất—ý thức. trong đó sự ràng buộc giữa ý thức—ý thức có thể cũng được tạo ra bởi vật chất—có nghĩa là sự sống của con người là ảo tưởng và hư vô. Theo quan điểm duy tâm, vì ý thức quyết định vật chất, nên không có máy móc hoặc công cụ nào có thể đo hoặc kiểm tra ý thức hoặc linh hồn của con người. Điều này là do tất cả các công cụ đo đều được tạo ra từ vật chất và ý thức – linh hồn của mỗi cá nhân – chỉ Khoa học tâm linh, cùng với triết học, sẽ tìm ra câu trả lời về việc linh hồn của con người sẽ đi về đâu sau khi thoát khỏi thế giới giả tạo. Liệu có một thế giới không phụ thuộc vào vật chất? Và trong thế giới đó, liệu có yêu thương, giận dữ hay ghen tị? Làm sao con người có thể làm chủ chính bản thân, làm sao họ có thể sống một cuộc sống thực sự, sống bằng linh hồn không phụ thuộc vào các quy tắc?..

Sống bằng chính linh hồn chúng ta mới có ý nghĩa. Mọi người phải tránh ganh ghét, đua đòi, kì thị và thương yêu lẫn nhau. Mỗi người trong chúng ta phải góp phần cải thiện xã hội này. Để tạo cơ hội cho tất cả mọi người bày tỏ những suy nghĩ cá nhân của họ, tôi muốn kết thúc bài viết bằng câu sau:

“Một con én không làm nổi mùa xuân, nhưng nếu mọi con én đều nghĩ như vậy thì sẽ không có mùa xuân.”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *